Hứa Hải Quân mở cốp xe xách gã thanh niên xuống, khóe môi Vương Vĩnh Thành giật giật. Tuy không phải họ hàng thân thích, chỉ là đồng hương, nhưng nhìn bộ dạng tơi tả của gã thanh niên, trong lòng gã cũng có chút xót xa.
Nhưng lúc này, gã cũng chỉ đành bước tới đá mạnh hai phát vào người gã thanh niên, nghiến răng mắng:
"Biết thế tao đã chẳng thèm dẫn mày đi! Bố mày van xin tao mấy lần tao mới đồng ý, ai ngờ mày vừa ra ngoài đã gây ra cái họa tày đình thế này! Việc kiếm tiền tử tế thì không làm, lại cứ đâm đầu vào mấy cái trò bại hoại gia phong, mày chán sống rồi phải không!"
Nói đến đây, gã lại tức tối bồi thêm hai cước nữa, lần này thì gã nổi giận thật sự.




